Bạn đọc à,
Bạn có từng nghe đến cụm từ “sống tách biệt nhưng không trầm cảm” chưa nhỉ ? Lối sống “một mình” hoặc tận hưởng không gian riêng cũng từng được nêu đến trong vài bài blog rồi, nhưng để bài blog này cùng chia sẻ nhẹ lối sống tách biệt theo một khía cạnh khác nhen 💭 🫶 .
Khi “riêng tư” không có nghĩa là bạn “khép kín”
Bạn có thể biết đến lối sống “một mình”, thấy rằng một vài người chọn những nơi gần thiên nhiên hoang sơ, những khu biệt lập, hoặc chỉ đơn giản là có một nơi “trú ẩn”, một không gian riêng cho bản thân. Đây là một lối sống cho phép bản thân được “riêng tư” hoàn toàn và có đủ sự tĩnh lặng khi cần. Nhưng có nhiều người lo ngại rằng, liệu điều đó có “thu hẹp” khoảng cách tiếp xúc xã hội không ? Có thể tìm đến sự giúp đỡ khi cần không, khi bạn sống có phần “tách biệt” với các mối quan hệ trong xã hội ? Thực tế, điều này không gây nhiều ảnh hưởng tới việc tiếp xúc hoặc sự kết nối mối quan hệ của bạn.
Vài lo ngại khi bạn sống “tách rời” xã hội
Tôi cũng từng biết đến các “triệu chứng “ tinh thần khi bạn sống cô đơn, hoặc “tách rời” cộng đồng, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi, chán nản, hoặc có xu hướng “trầm cảm” nhẹ. Hoặc gặp những “trở ngại” khi giao tiếp, khi bạn đã lâu không tiếp xúc người ngoài. Nhưng khi thực ra, đó là các biểu hiện của việc bạn “từ chối hoàn toàn” tiếp xúc xã hội, trong khi, một lối sống đơn giản, riêng tư là khi bạn vẫn sống “một mình” nhưng vẫn kết nối mối quan hệ trong cộng đồng, nhưng theo cách “lặng” và chất lượng hơn. Các biểu hiện trên sẽ thực sự xảy ra khi bạn có suy nghĩ tiêu cực nhẹ, một kiểu “từ chối” xã hội, bạn nghĩ rằng, đời sống không còn những điều tốt đẹp nữa, hoặc những điều đáng để bạn quan tâm nữa, bạn “nhốt” chính mình trong các “bức tường” hẹp, trong chính những suy nghĩ “nặng nề” của bạn. Điều này “hơi bị” nhầm lẫn với đời sống đơn giản, phần nhiều “một mình”.
“Riêng tư” nhưng vẫn kết nối theo cách nhẹ và đủ
Như đã nêu qua trong đoạn trên, khi bạn chọn sống “tách biệt”, bạn vẫn kết nối với các mối quan hệ, với những người mà bạn thân quen: người nhà, bạn bè,…..theo các cách khác nhau, bình thường mà bạn vẫn làm. Bạn gặp gỡ, giao lưu, hoặc face-call (gọi qua video). Nhưng sau mỗi lần gặp gỡ hoặc kết nối, bạn trở về “nơi trú ẩn” riêng bạn. Bạn không cần quá nhiều buổi “tụ họp” với bạn bè, những buổi đi chơi nhưng không khiến bạn vui vẻ, thoải mái hoặc “sáo rỗng”. Bạn sẽ “dành” phần nhiều cho bản thân, hoạt động nhẹ, hoặc sống tĩnh lặng hơn, để cảm nhận đời sống trôi qua mỗi ngày. Mỗi khi cần giúp đỡ, bạn vẫn có thể tìm đến những người bạn tin tưởng, hoặc bất cứ người nào trong cộng đồng bạn sống, bạn không cần lo lắng việc ít gặp họ, bạn vẫn sẽ “khó tìm” người giúp (khi bạn “lịch sự” gặp và chào hỏi nhẹ khi bạn gặp những người sống gần). Bạn sống, sinh hoạt, làm việc, học tập thường ngày, nhưng bạn có phần nhiều thời gian riêng cho bản thân, hơn là những cuộc gặp “sáo rỗng” mà bạn không thoải mái. Khi đó, bạn thấy rằng, dù “một mình”, nhưng bạn vẫn thoải mái, nhẹ nhõm, và đủ “lặng” để hiểu rõ chính bạn.
Mong rằng bạn có thể cảm nhận rõ điều này, cho dù bạn đang sống cùng người nào, hay đang sống “một mình”, bạn vẫn có thể nhẹ nhõm, vui vẻ và “riêng tư” nhất có thể.
🪴🛋️ 🕯️🎶 🧩
